Một chuyên gia tấm tắc rằng đó là món quà của biển khi người dân hành động vì bền vững của môi trường, của du lịch.
Chiến dịch "Nói không với túi nilon" ở Cù Lao Chàm
Cũng tại vịnh biển danh thắng quốc gia này, những dự án ngầm bỗng dưng trồi lên khó hiểu. Phong Nha Kẻ Bàng bong tróc nền hang hóa thạch, bãi cát ngầm mất đi vẻ tơi xốp tự nhiên. Nhà vệ sinh xuất hiện sau đình làng Đường Lâm, nơi người dân hàng trăm năm nay luôn tìm đến để thành tâm cúng lễ.
Đình làng cổ Đường Lâm
Có điều, sự phát triển phải có ngưỡng, bởi việc xây dựng, tổ chức tham quan cần tính đến khả năng tài nguyên bị kiệt quệ, không thể sử dụng cho mai sau. Ở góc độ đó, du lịch bền vững cũng là du lịch có trách nhiệm. Từ góc nhìn này, những khối san hô sống bị móc lên chất đống ở Nha Trang, thạch nhũ héo mòn vì thường xuyên bị đèn chiếu ở Phong Nha, hay nhà vệ sinh sát đình làng Đường Lâm đều cho thấy sự thiếu trách nhiệm.
Thạch nhũ ở động Phong Nha héo mòn vì bị đèn chiếu sáng suốt ngày đêm
Quan trọng hơn cả, du lịch chỉ bền vững khi vai trò quản lý giám sát của các cấp chính quyền đối với các khu du lịch được đề cao. Thế nhưng tại Nha Trang, Phong Nha và Đường Lâm và nhiều điểm du lịch nổi tiếng khác, các nguyên tắc này đều đã bị vi phạm.
Rõ ràng, đằng sau ảo tưởng phát triển du lịch qua những tòa nhà cao ngất, số lượng khách tăng vọt không chỉ là chuyện du lịch “xổi”, mà còn cho thấy sự thiếu bền vững bắt nguồn từ tư duy về du lịch rất thiếu trách nhiệm của lãnh đạo chính quyền.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét