![]() |
Còn nhớ sau khi 3 thằng đi Phu Ta Leng cuối năm ngoái, định ngay trước tết Nguyên đán đi luôn Bạch Mộc Lương Tử vì từ Đỉnh Phu Ta Leng nhìn thấy rõ Bạch Mộc mà ham quá. Thế nhưng cho dù 3 thằng cũng thuộc loại đại gia thời gian vậy mà số giời thế nào cũng không cho đi ngay được.
Có ít nhất 2 đường có thể lên được đỉnh. Một đường từ Bản Dền Sung- Tam đường - Lai Châu qua và một đường từ Trung Lèng Hồ - Mường Hum- Lao Cai. Nói ít nhất là vì ngoài ra, có thêm 1 đường từ Sàng Ma Sáo Cũng lên được, nhóm lúc xuống đã thử cắt nhưng đường quá rậm rạp không đủ thời gian và lương thực. Một đường khác là cắt từ đỉnh đèo Gió, là con đường đá nối liền Nhìu Cồ San, Sang Ma Pho với Sin Súi Hồ, Mường So. Nghĩa là lên đỉnh đèo gió, hết con đường đá rồi cắt về phía bên trái, đi theo sống núi là đến đích.
Cái hay của đỉnh Bạch mộc là 2 cung đường với khung cảnh hoàn toàn khác nhau. Bởi 2 mặt của Hoàng Liên Sơn chịu ảnh hưởng của 2 luồng khí hậu khác nhau. Bên Lai Châu chịu ảnh hưởng của gió Tây Nam từ Lào còn Bên Lao Cai chủ yếu chịu ảnh hưởng của gió Đông Bắc từ Trung Quốc. Nếu bạn đi một đường và về một đường thì hoàn toàn có cơ hội trải nghiệm hai khung cảnh rất khác nhau, với trời mây, gió, cây rừng và địa hình khác nhau ... khiến chuyến đi thêm phần thú vị hơn.
Nói về chuyến đi Bạch Mộc lần này, vẫn một truyền thống vô cùng ngẫu hứng, 2 thằng ngồi cafe sáng và hứng chí với thời tiết quá đẹp nên quyết tối mai lên đường luôn. Đến lúc đó chỉ kịp vẽ tạm 1 router lên đỉnh từ Lai châu và 1 cái xuống Trung lèng hồ - Lao cai và ad vào em 62s. Rồi mỗi thằng 1 việc, thằng thì lều chõng và đồ nấu nướng, thằng thì lo tàu xe và lương thực thực phẩm, hẹn giờ ở bến và lên đường. Lúc đó cũng kịp gọi cho vài anh em nhưng không ai thu xếp được, và tất cả số anh em này về đều tiếc ngẩn ngơ.
Chuyến này đi hết tổng cộng 6 đêm - 5 ngày. 2 đêm ngủ trên tàu-xe, 2 đêm ngủ ở 2 đầu bản và 2 đêm ngủ trong rừng. Vì phải mở đường nhiều nên tốn thời gian như vậy. Bây giờ đi chắc sẽ tốn ít thời gian hơn nhiều.

Đây là đường lên từ Dền Sung - Lai Châu.

Đây là đường từ đỉnh xuống đến Sàng Ma Sáo.
![]() |
Đây là toàn cảnh cả 2 đường
Xe Haivan chạy 7h30 tối, nhưng đón khách 1 lúc cũng phải đến 8h mới chính thức lên đường. 2 anh em ở 2 đầu thành phố nên thằng thì lên từ Giáp bát, thằng thì chạy thẳng ra Mỹ đình, nói chung chạy xe Haivan khá tiện để bắt xe nhưng có cái dở là giường đôi, ai đi với vợ hoặc bạn gái thì ngon nhưng đi lẻ thì hơi chán vì nằm không được thoải mái cho lắm. 6h30 sáng xe đã có mặt ở BX Lai châu. Từ đây nếu đi Dền sung thì có thể bắt xe Mường tè chuyến 7h đi đến ngã 3 Mường so rồi từ đó bắt xe ôm vào Dền sung.
Hai thằng vì đói và không vội vàng gì nên đi kiếm đồ ăn trước cái đã rồi tính tiếp nên không đi xe Mường tè. Ra đến cổng được 2 bác xe ôm mời chào đi vào chợ Mường so với giá 120K. Nghe cũng mùi mẫn thế là OK luôn. Hai bác xe ôm còn đưa đi ăn phở thấy bảo ngon nhất ... Lai châu. Thôi thì đang đói, có không ngon thì cũng vào bụng hết ...












11h trưa dừng lại ở ngã ba ăn trưa luôn. Từ đây rẽ trái qua cầu là đường lên đỉnh đèo Gió qua Nhìu Cồ San còn đi thẳng hỏi ra là vào Dền Sung. Lại nói chuyện 2 ông xe ôm ở bến xe Lai Châu, chốt giá vào chợ Mường So là 120K sau đó chốt thêm phát nữa vào tận Sin Súi Hồ là thêm 80K. Đến đây thì nhất quyết 2 ông không đi nữa. Bảo 2 bác là, cứ 1km tính 10K nhưng cũng không chịu. Vậy là 2 anh em đành đứng ở ngã 3 đường vẫy hàng. Đúng lúc đang gay cấn thì gặp ngay 1 chàng trai đèo bố đi qua, thế là gạ ngay: mày đưa bố vào bản rồi quay lại đón bọn tao. Nó OK luôn mới ghê chứ! Thế là nó quay lại thật đưa từng thằng với đống đồ đạc lỉnh kỉnh đến tận ngã ba vào Dền Sung. Đến đây chàng trai còn nhiệt tình hỏi han tìm người đưa 2 anh em vào bản Dền Sung.


Sau bữa trưa ngày đầu tiên, 2 thằng tích cực tìm người đưa vào Dền sung luôn. Cho dù lúc đó rất đông thanh niên và đường vào cũng gần, chỉ khoảng dăm km nhưng hỏi bố nào cũng lắc đầu không đi, bảo bận lắm. Chả hiểu bận gì nữa nhưng đứng không nói chuyện tán phét với nhau thôi. Mãi cũng thuyết phục được 2 xe đồng ý chở vào Dền sung với giá 150K cho 2 thằng. Cũng may mà có xe chạy vì nếu phải đi bộ vào cũng khá xa mà trời nắng hanh rất khó chịu.
Lúc trước khi ăn cơm, số không biết may hay rủi lại tìm được đồng chí Sìn, lúc đó mình còn đang bận thuyết khách 1 đống thanh niên trai tráng để đưa ae vào Dền sung, anh Bazo đã tìm đc a Sìn tự lúc nào. Nhưng Sìn bảo bận đi đón họ hàng gì đó tít bên Sin súi hồ và hẹn gặp anh em lúc 2h pm tại Dền sung để lên đường. Qua giới thiệu của chủ quán thì biết Sìn cũng là một thợ săn có tiếng, vậy là anh em yên tâm thở phào nhẹ nhõm. Đường vào Dền sung thật xứng đáng với giá tiền 75K/thằng. Khó vãi cả linh hồn, toàn đá to đùng. Cung may mà trời không mưa, chứ dính mưa thì còn vất vả hơn vạn lần. Hai thằng vào đến Dền sung gần 2h, dọn dẹp chia chác đồ đạc xong xuôi và ngồi chờ. Rồi chờ ... chờ mãi chờ mãi không thấy anh Sìn thân yêu đâu cả. Thôi thì chạy lung tung chụp ảnh giết thời gian.
Từ bản Dền sung, bạn có thể nhìn rõ với cảm giác như sờ thấy đỉnh Bạch mộc, cực gần. Đỉnh bạch mộc đẹp nhọn hoắt lúc ẩn lúc hiện trong mây. Lúc đến Dền sung, anh em mới thấy quyết định lên đỉnh từ bên Lai châu là một quyết định cực kỳ sáng suốt. Theo đường chim bay thì bản Dền sung chỉ cách đỉnh tầm 4,5km. Hỏi han thì biết có đường vào rất sâu trong núi, tuyệt vời ông mặt giời. Cả bản Dền sung hầu hết là người Dao, cũng có người Mông nhưng không nhiều, cả bản có hơn 20 chục nóc nhà, nhưng rải rác nên cảm giác khá vắng vẻ nhưng đẹp thơ mộng với đỉnh Bạch mộc sừng sững cuốn hút vô cùng.
Thời gian chờ đợi cứ trôi đi, 15h rồi 16h chẳng thấy anh Sìn ở nơi nào. Mình ngả lưng xuống thềm nhà, trời lạnh và mệt thế là đánh 1 giấc đến tận xẩm tối lúc nào không hay. Thôi thế là mất thêm 1 đêm ở lại Dền sung rồi, hơi chán nhưng cũng chẳng có sự lựa chọn nào. Giống như chuyến leo đỉnh Nhìu Cồ San, cũng mất 1 đêm ngủ bên con đường đá tuyệt đẹp, và rồi cũng suôn sẻ hết. Hai anh em cũng tính đêm nay uống rượu với chủ nhà kiểu gì chả kiếm được người, xấu nhất thì cũng làm một bữa cơm thịnh soạn lấy sức 2 anh em tự đi vậy. Nhân tính không bằng trời tính, lo bữa tối ăn gì cái đã ...

Đường vào Dền sung ...

Khó nhưng trời thương, thời tiết đẹp vô cùng.

Dường không thoát được nước, nước mưa phá nát mặt đường.

Hai anh "xe ôm bất đắc dĩ" phải nói là cao thủ off-road.


Hai anh "xe ôm bất đắc dĩ" tươi cười khi đã xong nhiệm vụ.


Bạch mộc nhìn từ Dền sung...

Sau khi ngả lưng tranh thủ ngủ ngay trên thềm nhà chờ anh Sìn về. Mở mắt ra đã gần 5h chiều, lúc đó anh Diếu (Diệu, Diêu ...đại loại vậy) chủ nhà đã về. Lúc trước chỉ có vợ anh Diếu ở nhà nên ngại vào, thấy anh chồng về, 2 anh em vào xin cốc trà nóng uống, rồi xin phép chủ nhà nằm ... nhờ cái giường 1 lát. Anh Diếu chủ nhà tốt bụng bảo cứ tự nhiên thế là cả 2 làm một giấc đến gần 7h tối. Tỉnh dậy vẫn không thấy tăm hơi anh Sìn đâu. Thế là biết chắc phải ngủ lại đây một đêm nên một lần nữa lại xin phép chủ nhà cho ngủ lại sáng sớm mai lên đường. Chủ nhất tất nhiên hiếu khách bằng lòng ngay. Nhà anh chỉ có 2 vợ chồng và 2 cậu con giai, 2 cậu này đang đi học trên huyện nên thừa ra một cái giường, quá tốt. Bữa tối chẳng mấy chốc xong xuôi với gà bản, canh cải mèo và tất nhiên không thiếu rượu nhà nấu nhắm với lạc rang nhà giồng được.

Bữa cơm thịt gà ngọt thoang thoảng mùi gạo nấu rượu vừa trộn men thơm lừng.

Loáng 1 cái cơm canh đã xong, chiến thôi lấy sức mai còn lên đường.
Gần hết bữa cơm thì anh Sìn từ đâu xuất hiện. Hỏi làm sao chiều không đến thì bẩu, tao đi uống rượu quên mất. Ặc ... Thua anh luôn. Thế là lại ngồi với nhau nâng chén. Anh Sìn hứa là sáng mai 7h sẽ có mặt đưa anh em đi. Mừng quá, vậy là yên tâm rồi, không phải lo lắng việc mỗi thằng chia nhau hơn 20 cân đồ sáng mai nữa. Em sau khi đã uống tới cữ thì xin phép đi ngủ trước, các bác còn ngồi lại quại thêm chai nữa cho thắm tình anh em. 6h sáng hôm sau tỉnh dậy, thời tiết vẫn chiều lòng người, ít mù mịt và không lạnh lắm. Như anh Sìn đã hứa là 7h sẽ có mặt ăn cơm cùng anh em rồi lên đường. Chờ cơm đến 7h15 chẳng thấy anh đâu vậy nên đành và vội đôi bát cho ấm bụng. Thấy anh Diếu bảo hình như tối qua nó uống rượu xong thì qua nhà bên oánh bia đến tận sáng mới về, chắc giờ này còn đang ngủ, không đi nữa đâu. Hai thằng nghe vậy buồn tê tái, vậy là lại đau lưng đau chân rồi. Nghĩ vậy nhưng mồm vẫn thao thao thuyết phục chính anh Diếu dẫn đi. Anh Diếu cũng cao to nhưng lại là tuýp người buôn bán chứ không phải người đi rừng, lại càng không phải dân săn bắn nên có ý ngại đi, bẩu : anh không quen đường, không biết đường ... Đang trổ tài thuyết khách thì bỗng anh Sìn xuất hiện, lại giống như tối qua, vào lúc gần ăn xong, vai vác balo bộ đội tay cầm con quắm. Mừng quá hỏi ăn chưa thì bảo ăn rồi, hỏi tối qua anh chơi Bia đến sáng à thì anh bẩu chơi lúc rồi về ngủ thôi. Vậy yên tâm khoản sức khoẻ của anh rồi. Sắp xếp đồ đạc xong là tầm 8h sáng, giờ tốt lên đường thôi.

Anh Sìn, người gầy gầy, ngồi giữa.

Nhìn về Bạch Mộc lúc trời còn sớm, mây mù dễ thương quá.

Vì Balo bộ đội không đủ chỗ chứa nên đã thay bằng bao tải dứa, mang đồ cứ gọi là vô biên.

Rất nhiều anh em đến tiễn.

Chụp môt kiểu kỉ niệm trước khi đi.
Cái lợi của đường đi từ Dền sung là bắt đầu lên đường sẽ có một đoạn thoai thoải, rất tốt để khởi động cho ngày mới và cả chuyến đi. Chân sẽ không bị dồn hết sức ngay ngày đầu.


Chẳng mấy chốc đã gặp con suối đầu tiên. Mùa nước cạn nên qua khá dễ dàng.



Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét