Nhớ lại khi còn tuổi học trò đã từng thuộc lòng bài Bút ký Cây tre Viện nam và bài thơ Tre xanh của Nguyễn Duy ta càng hiểu và thêm yêu quý cây tre cùng họ hàng nhà tre, nhưng đó là cái đẹp, còn thức ăn chế biến từ măng thì không thấy đề cập.
Do hoàn cảnh phải đi nhiều và dĩ nhiên cũng được ăn nhiều món “đặc sản, dân dã” các miền, các đô thị, tôi thấy món măng chua mà mạ tui (mẹ tôi) thường noái (nói) là măng chua Hoàng tộc thì chưa thấy ở đâu bán.
Mạ tui người Huế, không phải dân mệ hoặc dòng tôn thất chi cả mô (đâu), nhưng là người thành nội, ông ngoại có làm chức quan nhỏ nên khi mạ còn ở với ông bà ngoại cũng có biết nấu ăn những món rất Huế.
Thông thường măng chua, nguyên tắc làm chua cũng giống như dưa cải chua, giá chua…Các chợ đâu đâu cũng bán, món măng chua có hai loại:
Măng luộc: Là loại măng có pha với phẩm màu vàng rồi để tự lên men chua( loại này thường để nguyên cả cây măng)
Măng chua: Măng thái mỏng muối chua, khi để yên ta thấy phía trên nước có màu vàng nhạt nhưng có lắng cặn màu đục phía dưới.
Nhìn bát bún, miếng sườn heo nâu nhạt sụn non trắng, thấy nổi lên váng mỡ, nước trắng sữa pha đỏ hồng của trái cà chua, điểm thêm nhưng cọng hành lá, ngò rí và ớt đỏ thái chỉ,...thêm tiêu xay nữa làm sực nức mùi quyến rũ, nước miếng cứ tứa ra, như bức tranh ẩm thực thiên nhiên hài hoà màu sắc mà nổi bật.
Món này dân dã, dễ làm mà sang, ăn ngon, ai đã một lần trong đời thưởng thức thì dẫu đi xa vẫn nhớ, khó quên.
MĂNG TRE
Trả lờiXóaCua đồng , bánh đúc , bánh đa .
Măng linh sáo vịt vị hòa thơm ngon .
Mời ai xa chốn nước non .
Thăm quê Vĩnh lại (1) vẫn còn Chùa Trông.
(1) Ninh Giang Bùi Quang Thanh
Xã Hưng Long. Cầu Hiệp
30/3/2013